skip to Main Content
Tôi Là Con Ai?

Tôi là con ai?

Tôi tên Nga năm nay chỉ mới 17 tuổi và đang sinh sống tại thành phố Hồ Chí Minh, lực học ổn và hòa đồng với tất cả mọi người. Đó là những lời tôi vừa khai báo với các thám tử vì có chuyện quan trọng tôi muốn nhờ đến. Biết được văn phòng thám tử tư Sài Gòn này qua một người bạn thân và uy tín ở đây cũng rất cao, làm việc có khai báo rõ ràng. Việc tôi muốn nhờ này phải khó khăn lắm mới nói ra được, tôi muốn các thám tử điều tra rằng tôi là con ai? Có phải con của ba mẹ tôi hiện giờ không? Những biểu hiện của ba mẹ vừa qua làm cho tôi cảm thấy hơi khó chịu và nghi ngờ không kém, ba mẹ dạo này hay dẫn tôi đến các làng trẻ em, hay nói tôi có nhớ những chuyện lúc còn nhỏ không và đó cũng không có gì làm lạ nếu như không có cuộc to tiếng giữa ba mẹ tôi vấn đề họ cãi nhau lại liên quan đến tôi.

tham-tu-tu-theo-doi-dieu-tra-xac-minh

Tôi cũng đã rất phối hợp với các thám tử trong những việc xác định ADN hay mẫu tóc của tôi. Khoảng hơn một tuần sau đó các thám tử nhờ tôi lấy mẫu tóc của ba mẹ để so sánh kết quả tôi đã rất hồi hộp mong kết quả không tệ như tôi tưởng. Trong mấy ngày đó ba mẹ vẫn tiếp tục làm những việc như thế với tô,i như muốn tôi hồi tưởng lại một kí ức gì đó ở các cô nhi viện này. Lại thêm một tuần nữa trôi qua, tôi thấy các thám tử làm việc rất nhiệt tình và luôn cung cấp cho tôi các thông tin hữu ích để tôi đề phòng về tâm lý, không để cho tôi chờ đợi các thám tử nhanh chóng cho tôi kết quả rằng tôi không phải là con ruột của ba mẹ, kiểm tra về mẫu tóc không thấy giống ai trong nhà cả. Tim tôi như ngừng đập lúc đó nhưng lý trí tôi vẫn còn sót lại một ít, tôi liền nhờ thám tử tư điều tra rằng tôi được sinh ra từ đâu, tôi biết việc này hơi khó khi điều tra vì không có đầu mối cụ thể nên để cho các thám tử rất nhiều thời gian để bình tĩnh làm việc một cách tốt nhất.

Chỉ trong vòng thêm năm ngày nữa các thám tử đã lại xác định một sự thật rằng ba mẹ ruột của tôi đã mất trong một tai nạn giao thông kinh hoàng nhưng cô may mắn lại còn sống và được đưa vào làng trẻ em nơi mà ba mẹ cô hay đưa đến. Tôi giật mình không kìm nén nỗi cô đơn lúc bấy giờ, tôi đã mất ba mẹ từ khi còn nhỏ ư? Tôi trở về nhà với một tâm trạng và nói thẳng với ba mẹ nuôi mình đã biết hết tất cả, tôi cảm thấy trong ánh mắt ba mẹ tôi ánh lên niềm vui nho nhỏ, tôi cũng không hiểu tại sao đến khi ba mẹ cũng kể ra sự thật về những hành động kì lạ đó.

Bây giờ tôi đang đến lại một văn phòng thám tử nơi đã xóa tan sự hiểu lầm trong gia đình tôi cũng như làm tôi thức tỉnh. Ba mẹ chỉ giải thích rằng thấy tôi đã lớn nên chỉ muốn nói sự thật chứ họ không có ý gì cả, tôi cũng yên tâm hơn để sống tiếp.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back To Top